HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT WEBSITE

LK WEBSITE GIÁO DỤC

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 38


Hôm nayHôm nay : 772

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10000

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 214277

Sưu tầm một số bài văn mẫu cấp tiểu học

Thứ năm - 29/12/2016 09:14 | Số lần đọc: 187

    

         Cảm nghĩ về người thầy
Ai là người đưa đò dẫn bạn đến bến bờ của tri thức? Đừng giả vờ như bạn không biết! Hãy trả lời thật lòng đi nào! Đó chính là người thầy của bạn đấy. Để tôi kể bạn nghe về người thầy của tôi nhé!
Khi bạn không hiểu bài, thầy sẵn sàng giảng lại nhiều lần cho đến khi bạn thuộc lòng những điều ấy. Thầy là người chắp cánh những ước mơ của bạn. Bạn đang bay đấy, chỉ là bạn không nhận ra thơi. Cho dù bạn đã làm thầy đau khổ đến mức nào đi chăng nữa thì thầy cũng sẵn sàng tha thứ cho bạn bởi vì thầy biết rằng chúng ta sẽ luôn sửa đổi lỗi sai ấy. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của thầy là ngắm nhìn chúng ta không ngoan hơn từng ngày. Vậy thôi đấy! Thầy không đòi chúng ta phải trả ơn cho những gì thầy đã làm. Thầy thật là một người rộng lượng đúng không nào? Khi nhìn lại thời ấu thơ, ta sẽ nhận ra rằng thầy là người rộng lượng nhất trong ký ức tuổi thơ của ta. rồi sẽ có một ngày, khi nhìn lại những ký ức ấy, ta sẽ nhìn thấy rằng : Có một người lái đò đưa bạn sang sông nhưng lại không nhận những gì bạn trả. Người lái đò ấy là ai? Chắc hẳn ai cũng biết đó là ai đúng không?
Bạn hãy trân trọng từng giây, từng phút trôi qua trong tuổi thơ của bạn. Hãy nhớ đừng làm người lái đò của bạn tổn thương nhé vì việc đó sẽ làm bạn ăn nan suốt đòi. Vì sao ư? Vì tôi cũng có một người lái đò, và trong một lúc khờ dại, tôi đã làm người lái đò của  mình tổn thương. Nhưng vết thương đó... có lẽ... không bai giờ lành được.

           Tả chiếc cặp sách

  Đầu năm học lớp năm.Bố mua tặng tôi một chiếc cặp sách mang hiệu Hữu Duy.
  Chiếc cặp hình chữ nhật.Nó nhích hơn cái con cỡ ba phân.Nó dài khoảng sáu phân.Nó khá là rộng.Cặp vỏ màu hồng đậm được may rất khéo léo.Trên mặt cặp được làm bằng nhựa,ở giữa có hình hai con búp bê trong rất xinh,xung quanh khung hinh đó là hình chú chuột micki.Trên đỉnh  cặp là một cái khung xách làm bằng nhựa rất dễ cầm.Phía sau cặp là hai quai mang cũng được may bằng vải rất êm.Trên cặp còn được gắn hai cái gài cặp bằng mũ.Lúc gài vào thì nghe kêu hai tiếng rất trong trẻo"tách...tách"cặp có bốn ngăn.Ngăn nhỏ ở phía ngoài tôi dùng để đựng hộp bút,ví dựng tiền.Ngăn kế tôi dùng để đựng tập trắng.Ngăn nhỏ kế tiếp tôi dùng để đựng túi đựng bài kiểm tra,sổ tay,bông lau bang3va2 phấn.Ngăn rộng nhất tôi dùng để đựng sách và bảng con.hai bên hông cặp là hai túi đựng nước.
  Suốt những năm tháng qua tôi luôn có một người bạn đồng hành quen thuộc.Nó luôn giúp tôi chứa đựng những bài tập và những nét chữ trên trang giấy tuổi thơ.
           
             Bài văn tả mẹ

 "Mẹ"Ôi sao mà thân thương đến thế.Mẹ tôi cũng thế cũng phúc hậu và dễ mến.
  Mẹ tôi tên là Kim Thoa một cái tên thật đẹp.Bà ấy cao khoảng 1m55.vóc người cao và thanh mảnh.mái tóc của mẹ màu đen mượt má ống ả.Gương mặt của mẹ bầu bĩnh và phúc hậu.Vầng trán cao lộ rõ vẻ thông minh. đôi mắt hien hòa và long lanh sáng sủa.Sóng mũi cao gọi là mũi dọc dừa.Đôi gò má cao tạo cho bà ấy một vẻ đẹp lạ lùng.môi mẹ lúc nào cung có màu hong nhạt như bà ấy đang sơn môi.Đôi tay chai sần lộ lên vẻ cực khổ và vất vả trong nhiều năm tháng trôi qua.Tuy mẹ tôi có một vẻ bề ngoài rắn rỏi và mạnh mẽ nhung thực chất bên trong thì bà ấy rất yếu đuối.
  Mẹ đã vất vả nuôi tôi suốt chừng ấy năm.Tôi hứa rằng sẽ luôn yêu thương mẹ tôi.

           Tả người gặp lần đầu tiên mà em yêu quý

Nắng chiều dải nhẹ trên con đường về nhà. Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em. Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ. Bỗng có người gọi tên chú. Thì ra, chú tên là Hiệp.
  Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo công nhân màu cam rất vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. Khuôn mặt chú vuông vắn. Tóc chú màu đen. Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền từ.
   Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi. Em tiến bước đến gần chú rồi chào: "Cháu chào chú ạ!" Chú xoa đầu em: "Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm công việc như chú không?" Em đáp: "Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?" Chú cười: "À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ! Mà thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng." Em giật mình, chú nhặc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú ở đây vậy.
  Tuy bóng dáng chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp.
 
 
 
                                                        
 
 
 

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Thư

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn