HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT WEBSITE

LK WEBSITE GIÁO DỤC

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 48


Hôm nayHôm nay : 772

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10011

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 214288

NHỚ MÃI VỀ MỘT GIỜ HỌC VĂN

Thứ sáu - 11/12/2015 03:46 | Số lần đọc: 378
   Vào một buổi học thứ sáu, tôi ra đề tập làm văn : “Em hãy kể về người thân của em”. Sau phần gợi ý xong, tôi gọi một số trò đứng ngay tại chỗ kể miệng. Nhiều trò kể rất hay về bố, mẹ của mình: “Bố em làm nghề thợ mộc, rất vất vả. Buổi tối bố mới có thời gian nói chuyện với em. Bố còn kể cho em nghe nhiều kỉ niệm thời đi học của bố…“Có trò kể: Mẹ em làm ruộng. Ngày mưa cũng như nắng, mẹ phải ra đồng chăm sóc phun thuốc, bón phân cho lúa. Vất vả nên mẹ em gầy lắm. Em rất thương mẹ…”. Cả lớp ai cũng háo hức kể về bố mình. Trái ngược với không khí đó, Em Trang - một học sinh ngoan và học vào loại giỏi của lớp, vẻ mặt buồn rười rượi, em chẳng quan tâm gì đến sự háo hức kể của các bạn trong lớp. Thấy thế, tôi liền gọi:
  - Trang, em hãy kể cho cô và các bạn nghe về người thân của mình?
Em Trang hơi lúng túng. Thấy thế, tôi gợi ý:
 - Người thân của em là ai? (Ông, bà, bố, mẹ …)
 - Em có thể kể về bố mình. Tôi gợi ý tiếp : “Bố em năm nay bao nhiêu tuổi? Em đáp với giọng trầm buồn: “Bố em năm nay 40 tuổi”. Tôi hỏi tiếp:
  - Vậy bố em làm nghề gì?
 Em đáp :
- Bố em không làm nghề gì cả.
- Bố yêu thương quan tâm đến em và gia đình như thế nào?
   Một phút im lặng trôi qua vẫn không thấy câu trả lời. Tôi gặng hỏi:
 - Tại sao em không trả lời?
Thế rồi hai giọt nước mắt từ từ lăn trên gò má em. Lúc đó tôi hơi bối rối “chẳng lẽ bố em mất rồi sao? Không, sau khi nhận lớp, mình đã đến nhà gặp gỡ phụ huynh rồi kia mà. Chẳng lẽ mới mất mà mình không biết?”. Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn lên trong đầu tôi mà chưa có câu trả lời. Tôi an ủi em ; “Thôi em bình tĩnh và nói cho cô biết vì sao em khóc?”. Lúc ấy, em càng nức nở, nghẹn ngào: “Thư…ưa cô b…ô…ố em hay uống rượu và đánh mẹ em”. Tôi đứng như phỗng,đưa mắt nhìn lên trần nhà để tránh sự xúc động .Thế rồi tôi cũng an ủi được em nín lặng. Ngay buổi chiều hôm đó, tôi vội đến nhà em Trang gặp gỡ phụ huynh. Hôm đó chỉ mình mẹ của em Trang ở nhà. Tôi khéo léo hỏi han mẹ của em và mẹ kể hết tất cả : “ Anh ấy suốt ngày uống rượu say, quậy phá, nhiều hôm anh đánh cả tôi. Khổ bao nhiêu tôi cũng chịu được nhưng thương các cháu cô ạ”. Sau hôm đó, tôi thường xuyên theo dõi, nắm bắt thông tin, lựa lúc anh tỉnh táo, tôi khuyên anh hãy vì con cái mà bớt rượu chè. Tôi còn kể cho anh nghe  chuyện về giờ Tập làm văn ở lớp  và thông báo cho anh biết gần đây em Trang rất hay buồn, giờ ra chơi không tham gia chơi cùng các bạn mà chỉ ngồi một mình ở trong lớp. Việc học có chiều hướng đi xuống. Anh phải tỉnh ngộ sớm.Tôi còn nhờ bà con lối xóm  khuyên nhủ anh khi anh chưa đi quá xa. Thế rồi một thời gian sau, bố bạn Trang đã thấm nhuần và bỏ được thói xấu. Lên lớp Trang nhanh nhảu kể với cô giáo về bố của mình. Và tôi cũng nghe mẹ Trang kể “Anh xin đi làm phụ hồ cùng đội thợ xây trong xóm. Thương yêu, chăm lo cho con cái  và có hôm trời mưa còn tranh thủ chở Trang đến trường.
   Từ một bài tập làm văn, đã giúp tôi sớm phát hiện được một đối tượng học sinh có hoàn cảnh đặc biệt. Qua câu chuyện có thật này, tôi mong rằng các thầy cô giáo cũng nên thường xuyên tìm hiểu để ý đến hoàn cảnh các em học sinh để có biện pháp giúp đỡ kịp thời và các bậc làm cha, làm mẹ hãy để tâm đến con cái. Đặc biệt là những ông bố, cần có trách nhiệm với con cái mình,  phải luôn  giữ được “sợi dây”hạnh phúc vợ chồng để con cái của mình luôn vui vẻ học tập, vui chơi. Đừng để con trẻ sớm đánh mất sự hồn nhiên, trong sáng của nó. Đừng bao giờ nghĩ rằng trẻ con không liên quan gì về chuyện của người lớn.
 
                 Xin cảm ơn các độc giả để tâm đến mẩu chuyện này!

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Bích Ngọc

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn